Ngày của cha (Bạn nghĩ bố lo lắng cho bạn điều gì nhất? Bố quê choa vẫn chuẩn nhất)

Có người nhắc con về ngày của cha
 Con công tác nơi xa
 Không thể về thắp hương, rót rượu
 Cha từng dạy con sống trên đời đừng a dua, theo đòi

 Con hiểu
 Nên con không chọn ngày cho nỗi nhớ thành văn



 Con nhớ nhà mình nghèo
 Tre nứa, mái tranh
 Mười anh chị em
 Mẹ chợ búa, cửa nhà, bếp núc
 Mình cha kiếm tiền nuôi đàn con đông đúc
 Mình cha ruộng đồng, làm lụng gần xa
 Xe đất khắp vùng
Đan rổ rá giúp người ta
 Chằm nón mang chợ Vi 
 Bán lấy tiền đong gạo
 Cha khuyên con học hành 
Đừng lo tiền nong
 Phải nghe lời cha bảo
“Cha sẽ không truyền nghề đan lát lại cho con!”
Những đêm con học bài 
 Cha đan, vót kề bên
 Người cặm cụi với tre nan
 Lặng lẽ chờ tận lúc con đi ngủ
Con sao dám không thuộc bài
 Cha không một lời nhắc nhở
Ai dám phí mồ hôi cha lặng lẽ chảy bên mình!
 Những đêm khuya, khi đã vãn học hành
 Truyện Kiều nằm trong đầu cha
 Con chìm vào cái đẹp
 Cha bảo ai thuộc thêm câu thơ
Thì cõi lòng bớt hẹp
 Con học được cách gieo vần từ cái thủa bên cha
 Trồng thêm hàng cau
 Chăm giàn trầu mướt trước nhà
 Nồng thắm trước sau 
 Cha để dành cho mẹ
Ngót bảy chục năm bên nhau
 Gánh lo toan không chút nề hà
 Cháo cám cũng vui
 Chẳng quản khoai cà
 Cha bảo quả ớt thương người nghèo
 Ngon mà rơi nước mắt
“Quá khẩu thành tàn”- tất cả lại về đất
 Con ngẫm đã mấy người hiểu hết ý tiền nhân!
 Mười mấy năm sách đèn rồi ra việc cơ quan
 Lận đận, gian nan
 Gia đình con chỉ thoát nghèo khi vào Nam công tác
 Chẳng thể ở bên cha
 Lo việc này, việc khác
 Con bất hiếu vô cùng
 Xin trời phạt con đi!
 Ít đồng bạc gửi về
Con cái biết mua chi
 Con biết bát cơm cha ăn khó quá
 Cháu chắt một đoàn
 Con cái làm nông vất vả
Cha chẳng giữ cho mình đồng bạc dùng riêng!
 Nay cơm đủ đầy
 Nhà con được ấm êm
 Cha đã hoà vào mây, vào gió
 Cha ơi cha
 Rượu nếp nhà ta giờ thừa
 Thịt lợn, thịt gà - chuyện nhỏ
Cha không còn
 Con biết rót mời ai?
 Thịt thà không rành
Đời chỉ lắm sắn khoai
 Làm gì có ngày nào riêng để cho cha bớt nhọc
 Con không quen học đòi
 Nếu giỗ cha ở nhà
 Sắp khoai cà lên bàn thờ - con khóc
 Thương một kiếp nghèo, thương cả một thời cha!
 Em ơi em
 Nếu gặp giỗ người, anh bận bịu nơi xa
 Em cứ sắp cơm khoai cà lên bàn thờ cũng đủ



Chai rượu thật ngon
Ấm chè xanh xưa cũ
Bày biện ê hề không mời được cha đâu!
 Nếu em hiểu người - hãy xào một đĩa rau
 Nửa thìa mắm tôm, nhớ đừng tra mì chính
Đũa nhúng mỡ heo chỉ vừa đủ dính
 Cha sẽ mừng gặp món mẹ ngày xưa
 Cha ở trên trời
 Có nghe con gọi, con thưa
 Cha ơi cha
 Quá nửa đời 
 Con mới hiểu đàn ông nặng gánh
 Nước mắt nuốt vào lòng
 Chỉ mồ hôi lấp lánh
 Nắng cháy đồng chiêm
 Ruộng bừa buốt lạnh
 Cắn răng nuốt nỗi đau liệt sĩ
Có ngày nào không ngày của cha đâu!
 Xin cha về
Vườn vẫn ngóng xanh rau
 Tre vườn nhà chờ cha thành rổ rá
 Hai thằng cháu chờ ra mắt ông và phá
 Trẻ con chờ cha về nhổ răng lung lay
 Người lớn chờ cha về để tỏ tường gốc tích
 Con được về bên cha 
 Lại được nghe Kiều
 Làm thằng bé con rúc rích
 Cha trở về, cha nhé
 Xin người mời con giùm mẹ
Ta ngược ngày xa xăm
 Cha ơi cha
 Nếu hương khói mang được về vui vẻ
Hương bàn thờ
Con sẽ đốt quanh năm.
 Tác giả: Lê Hạnh 
 18.6.2017
Không hẳn cùng cảm xúc với bài thơ nhưng cùng xem video, vui một chút này nhé.


CHIA SẺ NGAY
    Facebook Comment
    Blogger Comment

Mới Nhất