Chuyện cười ra nước mắt: Ngày ba mươi ấy, lũ ngố chúng tôi vô Sài Gòn

Ba mươi tháng tư năm bảy lăm
Lũ ngố chúng tôi vô Sài Gòn
Kiến thức phố phường không đầy lá mít
Chinh chiến trên trăm trận không hề sợ chết
Đêm đầu tiên ở Sài Gòn thấy ghê ghê...




Không có chỗ mắc võng
Nằm lăn trên nền nhà
Điện sáng không ngủ được
Giật mình xe chạy qua.

Sáng rủ nhau đi chợ
Mở bồn cầu rửa rau
Nhốt cá lóc vô đó
Cá chuồn mất đường nào?

Đi sang bên Quân quản
Xin được chiếc honda
Leo lên đạp máy nổ
Tay mãi miết rồ ga 
Xe đứng yên một chỗ
Vì không biết vô số
Trách họ cho xe hư...

Họ chỉ cho đạp số
Mình mừng hơn được quà
Lóng ngóng vô số một
Xe cứ thế lao qua
Chẳng biết tắt tay ga
Chẳng biết chân đạp thắng
Xe cứ băng ào ào.

Vọt qua hai hàng rào
Ngã sóng soài trên đất
May mà xe chưa quất 
Vô hàng rào thứ ba
Hàng rào giăng mìn bố(*)
Hết hồn bò chui ra
Mặc xe máy vẫn nổ
Quần áo rách te tua.

Bọn mình một lũ ngố
Ngày đầu vô Sài Gòn
Kể cả ngày không hết
Chuyện anh giải phóng quân.
-----------
(*) mìn bố: mìn bố phòng.




CHIA SẺ NGAY
    Facebook Comment
    Blogger Comment

Mới Nhất