Chiếc áo tơi của Mẹ - Nguyễn Xuân Lộc

Quê Choa Plus -
Chiếc áo tơi của Mẹ

Chiếc áo tơi của mẹ ngày xưa
 Che nắng, che mưa, che cuộc người lam lũ,
Theo tôi đi khắp bốn phương trời
 Xuyên suốt thời gian, không bao giờ cũ.

Chiếc áo tơi đi vào ca dao, tục ngữ
Có cả một đời vinh nhục hiện sinh
 Gắn với người dân Xứ Nghệ kiên trinh 
 Trở thành biệt danh, làm nên lịch sử.


Kể từ ngày tôi bước chân ra đi
Đến hôm nay đã bốn mươi năm đủ
Và mãi mãi sau này cũng thế
Vật đổi sao dời, vẫn áo tơi mang theo.

Tôi lớn lên nhờ hạt gạo quê nghèo
Độn với ngô khoai tháng ngày đắp đổi,
 Nắng sém da người, mưa dầm bão nỗi
 Chiếc áo tơi thay thế hoàng bào.

Đã bao giờ có ai hỏi vì sao
 Dân áo tơi-dẻo dai đến thế ?
Sông núi đó sinh ra người chữ nghĩa
 Không con chữ nào thiếu hơi ấm áo tơi.

Mẹ tôi quanh năm bám đất bám trời
 Áo tơi trên lưng một đời vất vả
Bước chân tôi dọc ngang trăm ngã
 Dạt dẽo nơi nào cũng nhớ chiếc áo tơi.

Xin được một lần sám hối quê ơi
 Thương quê lắm. Chút tâm hèn bất lực,
 Biết bao người còn trong vòng cơ cực
 Câu thơ tôi chưa lật nỗi luống cày.
 Xuân Lộc
 Sài Gòn, 7-12-2016

CHIA SẺ NGAY
    Facebook Comment
    Blogger Comment

Mới Nhất